Chương 13

- Ừ hứ? Không phải Nhược Ân hậu bối của chúng ta đây sao? Thế nào mà vừa mới xin nghỉ việc đã đến trung tâm thương mại quậy phá thế này?

- Chị có nhìn nhầm không? Con người rẻ rách như Nhược Ân có khi cả đời cũng không thể đặt chân đến đây!

- Liệu có phải được ông đại gia nào bao nuôi rồi không?

- Haha...chắc chắn không sai rồi. Người mà chịu chứa chấp cô ta chắc cũng chỉ là một ông già bụng bia xấu xí!

Trong lúc Nhược ân cùng Huyết Tử Hạo đang vui vẻ lựa đồ, phía sau hai người bỗng phát ra nhừng lời nói mỉa mai, trong giọng mang đầy vị chua chát.

Không cần quay đầu lại nhìn, Nhược Ân cũng có thể biết là ai! Cái giọng chua đến tận cùng nỗi đau này, lúc còn làm việc ở tập đoàn của Đại Ma Vương kia, ngày nào mà Nhược Ân chẳng phải nghe. Không phải là trách mắng cô đi muộn vài giây thì cũng là soi mói cô đủ kiểu từ quần áo không sạch sẽ, có nếp nhăn đến báo cáo viết sai lỗi chính tả một từ. Thế nhưng Nhược Ân lại hoàn toàn không dám phản kháng, ai bảo cái con người kia là Diệp Hạ, là trưởng phòng, là cấp trên của cô hơn nữa ai bảo tập đoàn của Huyết Tử Ngạo trả lương cao như vậy, Nhược Ân cô còn phải nuôi em gái ăn học, công việc này sao cô dám để mất. Chính vì vậy, cô nhịn!

Cứ tưởng rằng nghỉ việc ở đó rồi sẽ không còn phải nghe bà cô Diệp Hạ mắng chửi nữa chứ, ai ngờ còn ám cô tới tận đây, đúng là âm hồn bất tán!

Mặt mũi Nhược Ân nhăn nhó, vô cùng khó chịu. Cô quay qua bế bổng Tiểu Hạo lên, quyết định để cho Dương Điềm, Lam Hạc thanh toán số đồ vừa chọn, còn mình thì mang Tiểu Hạo đi chỗ khác. Thằng bé này còn nhỏ, không thể để nó nghe được những lời lẽ không hay, càng không thể để nó dính tới thị phi quá sớm nếu không sau này nhất định sẽ không tốt!

- Này này, chẳng thèm quay lại nhìn mặt trưởng phòng một cái luôn sao?

Diệp Hạ dường như lấy việc chọc người làm chân lý sống, nhất quyết không muốn buông tha Nhược Ân.

- Người ta gà rừng hóa phượng hoàng rồi, bây giờ là Nhược phu nhân 'cao quý', mấy người nhân viên văn phòng chúng ta sao đáng để người ta liếc mắt.

Một cô gái trong hội chị em của Diệp Hạ lên tiếng.

- Đứa nhỏ nào kia? Chậc chậc, mới đó đã có đứa con lớn thế này rồi sao? Lén sinh bao giờ vậy? Sao không thấy vác cái bụng lớn đến tập đoàn xin tiền trợ cấp? À mà con của ai đây, không phải của một ông già nào đó chứ?

Đám người Diệp Hạ cười phá lên như thể nhặt được vàng vậy. Người ta nói vật họp theo loài quả không sai, toàn là mấy con người ăn no rửng mỡ không có việc gì làm thích ra ngoài gây sự.

Lại nhìn qua Nhược Ân một chút, quả nhiên mặt mũi cô đã khó coi đến không thể khó coi hơn nữa, xem ra là sắp có biến lớn.

Huyết Tử Hạo được Nhược Ân bế trên tay mặt mày ngơ ngác đến đáng thương. Nó nghe đám người kia nói nãy giờ, câu hiểu câu không, nhưng nó chắc chắn rằng bọn họ không có ý tốt với cô cô của nó. Nhìn xem, cô cô của nó sắp nổi bão rồi!

Dương Điềm cùng Lam Hạc đứng một bên hít hà drama nãy giờ mới rút điện thoại ra, nhắn tin cho Huyết Tử Ngạo: " Thiếu gia, có người tới gây sự."

" Ở? "

" Gian hàng quần áo gia đình, hướng Đông, tầng 3, trung tâm thương mại thành phố T."

[ Đã xem ]

Hai người cất điện thoại, lại tiếng tục sự nghiệp cao cả đứng hóng.

Nhược Ân đưa Tiểu Hạo cho Lam Hạc bế.

- Ôm thằng bé giúp tôi một chút.

Rồi hướng đám người Diệp hạ cười cười.

- Không biết Diệp trưởng phòng tìm tôi có việc gì?

- Còn nhớ tôi là trưởng phòng cơ à? Nhược Ân, à không Nhược phu nhân, cô nói xem được đại gia nào bao nuôi mà bây giờ lại có thể đến chỗ này mua sắm vậy? Còn thằng bé kia nữa, liệu có phải là tổ hợp của những người cùng cô lên giường tạo ra không?

"Chát" - một tiếng vang thanh thúy vang lên.

Biểu cảm trên khuôn mặt Nhược Ân hiện giờ có thể dùng từ "vô cùng khó coi" để diễn tả. Lúc nay, Nhược Ân đã vô cùng nể mặt đám người kia một là trưởng phòng cũ hai là đồng nghiệp cũ của cô mà nhịn, chứ trời mới biết cô nhịn đến bốc khói trong não rồi!

- Tôi ăn ở thế nào, kết hôn, sinh con đẻ cái với ai thì ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo nhà các cô sao? Tôi là do bố mẹ tôi dưỡng đến ngày hôm nay, họ còn chưa từng quản đến chuyện này của tôi chứ nói gì đến các cô, một hạt gạo cũng chưa từng cho tôi thì lấy tư cách gì đòi quản tôi? Có phải từ nãy giờ tôi nể mặt các cô đã từng là cấp trên và đồng nghiệp của tôi mà nhịn nên nghĩ là tôi là một con rùa rụt cổ vĩnh viễn không dám phản kháng, liền càng ngày càng quá quắt thế không? Cô cảm thấy bản thân mình sạch sẽ lắm sao? Tôi khuyên cô cũng nên về nhà lau sạch gương rồi ngắm nhìn lại bản thân mình một chút đi rồi hãy chạy đi cắn người lung tung. Còn không phải cô vì lên giường với Trưởng phòng nhân sự nên mới được đặt mông ở cái ghế hiện tại sao? Bây giờ còn muốn mở cái miệng chưa đánh răng vài ba năm ra nói tôi này nọ? Ruồi chê nhặng mất vệ sinh hay gì? Một vừa hai phải thôi, đừng tưởng tôi hiền hậu là được nước lấn tới, được đằng chân liền vắt lên đằng đầu, có voi đòi Hai Bà Trưng! Thỏ xù lông cũng sẽ cắn người đó!

Nhược Ân hít một hơi thật sâu sau khi phun một tràng dài thẳng vào mặt đám người Diệp Hạ.

Xung quanh, bỗng chốc không khí trở nên cứng ngắc, im lặng đến lạ thường. Tất cả mọi người đều nhìn cô với một ánh mắt không thể lạ lùng hơn.

Nha! Đám người kia thật xấu xa, cư nhiên lại khiến cô cô hiền hậu của bé nổi giận như vậy! - Tiểu Hạo trợn mắt, phồng má, oán hận nhìn đám người Diệp Hạ.

Dương Điềm liếc mắt nhìn Lam Hạc - Phụ nữ tức giận đều như thế này sao?

Lam Hạc nhếch miệng, cười như không cười nhìn hắn - Đoán xem.

Dương Điềm lườm Lam Hạc đến muốn lác con mắt.

Còn đám người vừa bị Nhược Ân mắng kinh ngạc đến không nói lên lời. Đặc biệt là Diệp Hạ, trước kia cô ta vẫn luôn nghĩ Nhược Ân là một người dễ bắt nạt, ai ngờ mới mấy ngày không gặp liền trở nên như vậy.

- Cô... Cô...

Diệp Hạ tiến lên gần Nhược Ân hai, ba bước chân, giọng nói mang theo thập phần tức giận, giơ tay muốn tát Nhược Ân.

Nhược Ân vốn không định tránh, muốn phản bác lại Diệp Hạ. Nhưng cô vừa định tiến lên thì một bóng người cao lớn mà lại vô cùng đáng ghét tiến đến che trước mặt Nhược Ân. Phải! Người mà đến bóng lưng cũng làm Nhược Ân cảm thấy đáng ghét không ai khác chính là Huyết Tử Ngạo!

Huyết Tử Ngạo đứng trước mặt Diệp Hạ với Khuôn mặt vẫn không cảm không xúc như thường ngày, không đúng, hôm nay có mang theo một chút hưng phấn cùng khó chịu, tất nhiên không ai có thể nhìn ra.

- Tổng... Tổng Giám đốc...

Diệp Hạ luống cuống thu tay lại, tâm trạng vô cùng sợ hãi
Cô ta liếc mắt từ Huyết Tử Ngạo, Nhược Ân đến Tiểu Hạo đứng bên kia, tâm nghĩ - Sao lại gặp Tổng Giám đốc ở nơi này? Chẳng lẽ Nhược Ân có quan hệ với hắn? Chết tiệt! Đứa bé kia không phải đứa bé ở công ty hôm nọ được chính Tổng Giám đốc nhận là con trai mình sao? Mình giẫm phải phân chó rồi!

- Tôi thực xin lỗi! Tôi không cố ý gây rối ở nơi này, tôi sẽ rời khỏi đây ngay.

Diệp Hạ nhìn khuôn mặt khiến người ta không rét mà run của Huyết Tử Ngạo nhanh chóng khôn ngoan mà rút lui. Còn Nhược Ân cô ta sẽ tính sổ sau, đâu có dễ bỏ qua như vậy!

- Chờ đã!

Diệp Hạ quay người trở lại.

Tiểu Hạo đứng một bên xem từ nãy đến giờ bất ngờ lên tiếng. Nhóc con hai tay xách hai bên cạp quần có chút lỏng của mình mang theo khuôn mặt vô cùng khó chịu đến trước mặt Diệp Hạ, nhìn cô ta ngẫm nghĩ một chút, sau đó bĩu môi. Giơ chân thật cao, giẫm một cái thật mạnh xuống chân Diệp Hạ khiến cô ta hét lên, đau đến chảy nước mắt.

- Quả nhiên là người xấu, tính tình đã xấu cả gương mặt cũng xấu đến làm hỏng mắt người nhìn như vậy mà cũng dám ra đường sao? Còn dám khiến cô cô của bổn thiếu gia nổi giận, cho ngươi chết!

Danh sách chương: