Chương 11

Sáng hôm sau, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào không khỏi khiến Nhược Ân tỉnh giấc. Chớp chớp mi mắt, định chống tay ngồi dậy, nhưng toàn thân cô đều mềm nhũn, vô lực, đặc biệt phần thân dưới đau nhức vô cùng. Nhược Ân lắc lắc cái đầu đang đau như bị búa bổ, bỗng nhiên, cô cảm thấy có gì đó không bình thường, mắt đảo quanh phòng một vòng, vừa vặn dừng lại ở vị trí bên cạnh mình. Đập vào mắt Nhược Ân là khuôn mặt phóng đại của tên "Đại Ma Vương" mà cô hận đến thấu xương.

Nhược Ân mở to mắt kinh ngạc nhìn Huyết Tử Ngạo đang nhắm mắt ngủ ngon lành, vẻ mặt hắn còn vô cùng thỏa mãn. Rồi bao nhiêu hình ảnh 18+ tối hôm qua như từng thước phim tua chậm hiện lên trong đầu cô. Mặt cũng dần đỏ ửng lên. Lần đầu của cô...

- Huyết Tử Ngạo!!!!!!!!!

- Mới sáng sớm cô đã hét cái gì!

- Anh mau nói rõ ràng cho tôi! Rốt cuộc hôm qua anh...tôi...

- À... Chuyện hôm qua thế nào hẳn cô phải nhớ rất rõ chứ? Tự mình trèo lên giường tôi còn muốn tôi làm gì?

Huyết Tử Ngạo lười biếng quăng cho cô nửa ánh mắt.

- Anh.... Biến thái! Hỗn đản! Lưu manh!

Nhược Ân bạo phát cầm chiếc gối đập Huyết Tử Ngạo túi bụi, miệng còn không ngừng mắng hắn. Huyết Tử Ngạo còn đang mơ màng bị đánh mấy cái liền tỉnh, giật phắt lấy cái gối trong tay Nhược Ân.

- Cô bệnh à?

- Anh mới bệnh! Tự nhiên đêm hôm nhân lúc tôi ngủ say làm truyện đồi bại với tôi! Sau này tôi làm sao mà lấy chồng? Đồ bại hoại, hỗn đản, lưu manh!!!

- Cô...

Huyết Tử Ngạo còn chưa mở miệng nói hết câu, Nhược Ân đã quấn cả cái chăn chạy vọt vào phòng tắm, để lại hắn một thân trần như nhộng trên giường. Huyết Tử Ngạo vò tóc, chửi thầm trong bụng:

- Nữ nhân chết tiệt!

...

- Mẹ nó! Huyết Tử Ngạo chết tiệt! Sẽ có ngày bà đây cắt cái JJ rồi nhét vào cái hoa cúc của ngươi!

Nhược Ân vừa ra sức kỳ kỳ cọ cọ những dấu hôn xanh tím Huyết Tử Ngạo lưu lại đêm qua, vừa mắng rủa hắn liên tục.

Một lúc sau, Nhược Ân chỉnh tề quần áo bước ra ngoài, quả nhiên đã không thấy bóng dáng Huyết Tử Ngạo đâu. Nhược Ân khẽ thở dài một tiếng... Chợt... Cánh cửa phòng hé ra, một thân ảnh bé nhỏ thập thò sau đó.

- Tiểu Hạo?

- Nga... Con...

- Sao vậy? Có chuyện gì muốn nói với cô sao? Mau lại đây.

Huyết Tử Hạo cúi đầu, chậm rì rì đi tới bên cạnh Nhược Ân.

- Con... Thực ra con... Con muốn... Ừm... Con đến để tạ lỗi...

Huyết Tử Hạo vẫn cúi đầu, ấp úng nói.

- Tạ lỗi? Con có làm gì sai sao? Sao lại phải tạ lỗi?

Nhược Ân bế Huyết Tử Hạo ngồi lên đùi mình, cau mày khó hiểu hỏi.
Huyết Tử Hạo cúi đầu, hai cái tay mũm mĩm chọt chọt vào nhau, một lúc sau mới mở miệng nói:

- Thực ra con... Con... Ừm... Con chính là dâng cô cho... Baba con...

Oành! Đầu Nhược Ân như bị nổ một cái. Mẹ nó! Thế đ** nào một đứa nhóc nhìn đáng yêu, ngây thơ dụ người thế này lại lừa cô lên giường với baba nó? Chẳng phải nó luôn ghét cô sao? Còn không phải muốn cô rời xa baba nó sao? Đầu Nhược Ân lúc này đã rối thành một mớ bòng bong, khóe miệng không nhịn được giật giật vài cái, mặt sa sầm không biết nên biểu cảm thế nào...

Huyết Tử Hạo chứng kiến một màn sắc thái không nói nên lời của Nhược Ân không khỏi run sợ trong lòng. Sau khi lừa Nhược Ân vào phòng Huyết Tử Ngạo, rồi lại lừa hắn uống thuốc kích dục, quả nhiên Huyết Tử Hạo được chứng kiến một màn kích tình đặc sắn qua cái camera mini gắn trên tường... Dường như nó cảm thấy, Nhược Ân thực là không có ý gì với baba nó... Đơn giản chỉ là bị ép đến đây a ~

*I am back :))) ư ư

Danh sách chương: