Chương 10


Nhược Ân dùng sức đẩy Huyết Tử Ngạo ra, sau đó tát một cái "bốp" vào mặt hắn, dùng hết mười phần sức lực, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay của cô vừa tê vừa đau.

- Đồ vô sỉ!

Từ trước tới giờ, Huyết Tổng trong truyền thuyết muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Bị đánh đến mức hằn 10 ngón tay trên mặt như vậy, cơn động tình tụt xuống hơn phân nửa, khuôn mặt Huyết Tử Ngạo thay đổi sắc thái, ánh nhìn hung dữ xuất hiện, một cánh tay giơ lên, chực chờ hạ xuống.

Nhược Ân nhắm mắt theo phản xạ, giơ tay lên che. Bàn tay Huyết Tử Ngạo không hạ xuống, ngược lại còn nắm chặt chiếc cằm tinh xảo của cô.

- Cô đây là chơi trò "lạt mền buộc chặt" sao? Hình như tôi quá dễ dãi?

Nhược Ân không dám nói lời nào, sợ chọc giận hắn.

Bị tát một bạt tai, Huyết Tử Ngạo cực kỳ phẫn nộ.

- Bị tôi nói trúng rồi sao? Được! Cô đã muốn chơi, tôi chơi với cô!

Vừa nói, Huyết Tử Ngạo vừa xé chiếc áo sơ mi màu trắng của cô. Nhược Ân muốn phát điên. Cô giãy dụa, quẫy đạp hai chân, đấm đá lung tung.

- Buông ra, đừng! Đừng! Huyết Tử Ngạo, anh điên rồi, anh đừng như vậy!

Tóc tai cô trở nên tán loạn, đôi mắt đẹp tựa sóng nước mênh mông, cánh môi đỏ hồng run rẩy, dáng vẻ thảm thương khi bị khi dễ trông rất mê người. Huyết Tử Ngạo giữ chặt đầu cô, gặm cánh môi cô như một con dã thú.

- Không ngờ Nhược Ân cô thoạt nhìn điềm đạm, giản dị mà bên trong cũng ăn mặc phóng túng như vậy?

Tay Huyết Tử Ngạo vòng ra sau cởi móc áo lót, gỡ bỏ nội y lỏng lỏng lẻo lẻo, hai bàn tay lớn bắt lấy bầu ngực trắng mềm xoa nắn thưởng thức.

- Ư...

Nhược Ân cố nhịn để không phát ra tiếng. Toàn thân cô như có một dòng điện chảy qua làm cô bủn rủn cả người.

Huyết Tử Ngạo làm động tác mạnh một cái, kéo tuột quần cô xuống tới đầu gối.

- Quần lót chữ T, ở dưới cũng vậy à?

Sắc mặt Nhược Ân như có lửa thiêu đốt, nước mắt cô trào ra,

- Huyết Tử Ngạo, anh câm miệng, anh buông ra ta, anh buông ra, anh có tin tôi sẽ đi tố cáo anh không?

Huyết Tử Ngạo cúi đầu, hôn lên bầu ngực lẫn nhũ hoa cô.

- Tố cáo tôi? Để xem ngày mai cô xuống giường được không đã.

Huyết Tử Ngạo há miệng, ngậm chặt một bên, mút vào. Nhũ hoa mềm mại bị hắn đùa bỡn đến cương cứng. Cả người Nhược Ân đã lâm vào tình cảnh tuyệt vọng, đổ đầy mồ hôi, hoàn toàn không biết nên làm thế nào cho phải. Kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, cô dùng hết sức lực, mong muốn thoát khỏi sự giam cầm của anh, nào ngờ bầu ngực mềm lại bị chà đạp thô bạo, nhũ hoa bị chà xát đến khi đỏ lên, bên trên chi chít dấu răng, dấu hôn.

Vật to lớn nóng bỏng kia chen vào đùi cô. Cách một lớp quần lót mỏng manh, sự ma sát không thỏa mãn được Huyết Tử Ngạo lúc này. Hắn kéo chiếc quần chữ T ra, đâm thẳng cây gậy to lớn vào khe hở hoa huyệt ướt át, trơn mềm.

- Aaaaaaaaa....

Nhược Ân chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ bị làm nhục như vậy. Tuyệt vọng, bất lực, xấu hổ và giận dữ đã bức cô điên lên. Cô rốt cuộc cũng tới điểm cực hạn, khóc lớn kêu la.

- Không... Đừng đối với tôi như vậy... Đừng... Tôi van anh...!!!

Động tác của Huyết Tử Ngạo chẳng hề dừng lại một chút nào. Từng miếng thịt hồng bên trong hoa huyệt cô quấn lấy, cắn nuốt gậy thịt. Đi vào được một nửa, thắt lưng Huyết Tử Ngạo từ từ chùng xuống.

- A... Đau quá...

Gậy thịt chống đỡ từng lớp thịt bên trong cô, thuận lợi hòa nhập. Nhìn cửa huyệt hằn lên tơ máu, ánh mắt hắn xẹt qua một tia thích thú và lãnh khốc.

Huyết Tử Ngạo thả lỏng tay, Nhược Ân đang đau đớn không biết lấy được sức lực từ đâu, đấm tới tấp vào lồng ngực vững chãi của hắn

- Cút ngay... Đồ cầm thú... khốn nạn...

Huyết Tử Ngạo thở dồn dập phát ra tiếng ồ ồ, gạt lọn tóc mai ẩm ướt dán lên khuôn mặt xinh đẹp, dưới thân bất ngờ thúc vào thật mạnh, đỉnh gậy thịt ma sát tâm hoa khiến đôi chân mày lá liễu nhíu lại, môi anh đào bật thốt tiếng rên rỉ đầy đau đớn, tội nghiệp, chọc người ta thương hại.Trong lòng Huyết Tử Ngạo bừng lên một cơn tức tối không tên, anh nhìn chằm chằm đôi mắt ngấn lệ đẹp đến nao lòng.

- Mẹ kiếp! Cô tốt nhất ngoan ngoãn cho tôi.

"Bốp" Cô nâng tay cho anh thêm một cái tát. Huyết Tử Ngạo chạm vào nơi bị đánh, hắn đột nhiên cảm thấy hơi chua chát, ê ẩm, há miệng thở dốc, nhưng cuối cùng vẫn không nói thành lời.

Mẹ kiếp! Hiện tại xuân dược trong người Huyết Tử Ngạo đã phát huy tác dụng đến cực điểm, hắn còn có thể để ý cái gì ngoài thỏa mãn dục vọng của mình chứ!

Huyết Tử Ngạo đè bả vai cô xuống, động tác ra vào trong cơ thể cô điên cuồng như báo săn.

- Aaaa...ân...ân...

mồ hôi trong suốt chảy tí tách tí tách từ trán xuống bầu ngực trắng noãn của cô. Gậy thịt lớn lần lượt phá vỡ cửa huyệt bé nhỏ, kịch liệt khuếch trương huyệt hoa nhỏ non mềm, khi quy đầu chạm vào tâm hoa, cơ thể dưới người liền run rẩy lợi hại, đùi căng cứng thẳng tắp, cửa huyệt mấp máy như môi trẻ con, lúc đóng lúc mở cắn gậy thịt, làm cho Huyết Tử Ngạo thoải mái không thôi. Trước giờ, hắn chưa bao giờ cảm nhận khoái cảm nào mạnh mẽ như vậy!

Linh hồn của Huyết Tử Ngạo nhanh chóng bị khe huyệt câu đi mất, trong lòng chỉ còn dục vọng ham muốn mãnh liệt. Cảm giác đau xót lúc trước dường như chỉ là ảo giác thoáng qua, huyệt nhỏ của Nhược Ân làm hắn mất hồn như vậy, cái gì hắn cũng vứt hết ra sau đầu!

Nhược Ân nằm dưới thân hắn muốn kêu la, khóc thét cứ kêu, muốn đánh cứ đánh, anh chịu một lúc là được, dù sao cũng là đàn ông thân cao vóc lớn, da dày thịt béo, chịu mấy cái đánh của phụ nữ cũng chỉ như gãi ngứa!

- Bảo bối Ân Ân, sướng không?

Giọng nói trầm thấp bao hàm tình dục nồng đậm, hơi thở của Huyết Tử Ngạo phun lên gáy Nhược Ân, đưa theo hương rượu làm người ta say mê, như thể muốn cô đắm chìm trong đó không tài nào thoát được.

- Ưm...ân...ân...

Kháng nghị của cô đã ít đi nhiều, giọng nói kiên cường sau một lúc đã mềm hóa, tay nhỏ bé mềm oặt đặt trong ngực anh.

Huyết Tử Ngạo nở nụ cười thỏa mãn, động tác dưới thắt lưng ngày một nhanh hơn, kẻ tung hô người hùa theo, huyệt thịt mất hồn, độ căng, độ ẩm hay lực hút đều phối hợp với gậy thịt, thịt mềm non mịn gắt gao bao trùm cán gậy, bên trong huyệt hoa nhỏ run rẩy co rút cắn uống, khiến hắn như chạm vào điện, sảng khoái đến nỗi không kìm được sự run rẩy, mỗi tế bào trong người đều ngập tràn sung sướng và khuây khỏa.

Huyết Tử Ngạo sắp chết chìm trong khoái cảm rồi.

- Aaaaaaa....

Đêm hôm đó, không biết Huyết Tử Ngạo bắn vào trong cô không biết bao nhiêu lần. Cô kêu la, rên rỉ, khóc lóc van xin là việc của cô. Còn hắn đâm chọc, thỏa mãn dục vọng là việc của hắn...

Đêm còn rất dài...

( H nặng đấy các nàng >< )

Danh sách chương: