Chương 1


"Két...két..."
Mở cánh cổng sắt đã rỉ, Nhược Ân mang theo dáng vẻ mệt mỏi bước
vào nơi cô vẫn gọi là "nhà". Vừa bước vào phòng khách cô đã nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi nốc từng chai rượu... " Haizz" cô thở dài. Đó chính là cha cô. Ngày nào ông ta cũng chỉ biết ra ngoài rượu chè cờ bạc rồi lại về nhà đáng mắng cô và em gái cô. Mẹ cô đã mất 2 năm trước do 1 tai nạn giao thông để lại cô và em gái cô chịu khổ ngày qua ngày...

Để lại túi xách trên giường, cô vào bếp làm bữa tối. Nhưng hôm nay cô thấy hơi lạ. Mọi hôm khi cô về em gái cô Nhược Lam sẽ ra chào cô rồi cùng cô nấu bữa tối vậy mà hôm nay chẳng thấy gì. Bỗng, cô nghe được tiếng khóc thút thít phát ra từ phòng em gái cô.

- Tiểu Lam, em sao vậy? Sao lại khóc? - Cô hốt hoảng đẩy cửa vào.

- Chị...hức... Em rất sợ... Hức - Nhược Lam ôm chầm lấy Nhược Ân khóc to hơn

- Ngoan nào. Em mau nín đi. Nói cho chị biết có chuyện gì? - Cô dịu dàng xoa đầu đứa em gái nhỏ đáng thương của mình. Nhược Lam đưa cho cô một tờ giấy.

- Khế ước bán thân?? Em lấy cái này ở đâu ra?? - Nhược Ân hốt hoảng nhìn tờ giấy đang cầm trên tay.

- Cha... Là cha... Ông ta thua bạc, thiếu nợ người ta một số tiền rất lớn...hức... Không có tiền trả nên...hức...hức... Ông ta bán em cho người chủ nợ đó rồi...hức

Nhược Ân cô nghe xong liền không kìm được tức giận, xông ra ngoài, to tiếng với người cha đang xay mèm kia:
- Cha! Tại sao cha lại có thể đem bán Tiểu Lam chứ? Dù gì nó cũng là con gái cha mà! Hơn nữa nó còn nhỏ, còn phải học tập, làm sao có thể tùy tiện bán đi để... "phục vụ" cho một tên đàn ông?

- Hự... Bán nó thì đã làm sao? Con gái tao thì sao? Tao đây cóc cần.

- Cha... Được. Cha đã không cần. Bọn con cũng chẳng muốn ở lại ngôi nhà này nữa. - Nói rồi cô liền kêu Nhược Lam thu dọn đồ đạc. Cả hai dọn liền dọn ra ngoài sống.

Hai chị em Nhược Ân lang thang trên vỉa hè. Cũng may còn chưa tối khuya nên đường còn khá đông, có thể bắt taxi đi nhưng... Hai người lại chẳng biết nên đi về đâu.... Bỗng, một chiếc xe dừng lại bên cạnh 2 người. đó là
Dương Tử Tuyền bạn thân của Nhược Ân. Dương Tử Tuyền đưa hai người họ về nhà cô. Sau khi nghe Nhược Ân kể lại câu chuyện, Dương Tử Tuyền liền đập bàn phẫn nộ:

- Ông ta đúng là không bằng cầm thú. Ngay cả con gái mình mới 16 tuổi cũng đem bán!

- Haizzzz - Nhược Ân cũng chẳng biết nói gì chỉ thở dài một cái.

- Vậy bây giờ cậu tính thế nào?

- Tớ cũng chưa biết. Hiện tại cũng chỉ có thể cố gắng làm việc kiếm tiền để nuôi Tiểu Lam ăn học. Còn về việc kia... Thực sự mình còn chưa nghĩ ra cách giải quyết. - Nhược Ân lắc đầu mệt mỏi.

- Thật là... Chắc bây giờ hai chị em cậu chưa có chỗ ở đúng không? Hay là cứ ở nhà tớ đi. Dù sao một mình tớ ở cũng rất chán ~

- Thực sự Cảm ơn cậu rất nhiều.

- Không có gì đâu. Bạn bè cả mà. 😃

Danh sách chương: