Chap 11: Tiến vào tầng hầm (3)

Chap 11

Tiến vào tầng hầm (3)

Tác giả: Thư Quân

Còn 1 chap nữa kết thúc nghen :D

Bức tường lửa ngày càng suy yếu, Bạch Dương sắp sửa không chịu được đến nơi. Da mặt cậu bị những cái móng vuốt cào trúng, máu đen chảy ra, vết thương thối rữa rất nghiêm trọng.

- Các người làm gì vậy? Mau tìm cách đi! - Hạ Vũ sốt ruột giục.

Mặc kệ Hạ Vũ gấp gáp thế nào, Song Tử và Xử Nữ vẫn bình chân như vại, dù cho mồ hôi đã rịn đầy trán. Tinh thần của bọn họ thật khiến người ta phục sát đất. Lúc này, bộ não của cả hai đang hoạt động hết công suất, cố gắng kéo toàn bộ ký ức ra xem xét một lượt.

- Chỗ này! Chính là chỗ này! – Xử Nữ không nhịn được mà thốt lên, vẻ mặt lộ rõ vui mừng – Bốn góc này thiếu bốn cái búa rồi! – Anh còn nhớ, Ma Kết từng nói qua, ký tự bùa chú đều mô phỏng một hình ảnh nào đó. Để dễ dàng ghi nhớ, các "Phong ấn pháp sư" đều cần biết cách hình dung, liên tưởng. Đối với bùa phá tường, ở bốn góc đều có bốn cái búa, lưỡi búa cùng tụ lại một hướng.

- Vậy phải vẽ búa sao? – Song Tử băn khoăn.

- Không phải! – Xử Nữ vội vàng giải thích – Ký tự đó trông giống như cái búa!

Con ngươi Song Tử đảo một vòng. Cô đã nhớ ra rồi! Ngón tay Song Tử lập tức phát sáng, bằng tốc độ nhanh nhất, Song Tử hoàn thành bốn lá bùa. Cô ném chúng lên, bắt đầu sử dụng năng lực, những lá bùa tự động bay xung quanh cô.

- Phá!

Trong nháy mắt, những lá bùa dán chặt vào bốn góc tường. "Rầm" một tiếng, bức tường đá vỡ tung.

- Chạy thôi!

Bạch Dương cố gắng dùng nốt chút năng lượng để duy trì tường lửa trong vòng mười giây, rồi cậu vội vã đuổi theo mọi người. Không biết đón đầu họ ở phía trước là gì, nhưng đằng sau chắc chắn là đường chết. Năm người nhen nhóm một hy vọng sẽ gặp được những người còn lại, ra sức chạy thục mạng. Chưa bao giờ họ cảm thấy mình kiên cường như lúc này. Đứng trước bờ vực sống còn, tiềm năng của con người thật đáng nể.

- A! – Song Ngư bất cẩn vấp ngã.

Bốn người đều dừng lại, Hạ Vũ ngoái đầu nhìn một cái rồi tiếp tục chạy. Hành động này đã rơi vào mắt Xử Nữ, sắc mặt của cậu không được tốt lắm.

- Không sao chứ? – Bạch Dương và Song Tử vội vàng tiến lên đỡ Song Ngư.

- Đừng lo cho tôi, mau chạy đi! Chúng đến gần lắm rồi! – Song Ngư không muốn liên lụy bọn họ.

- Hai người chạy trước, ở đây có tôi rồi! – Xử Nữ đỡ lấy Song Ngư từ Bạch Dương, anh bình tĩnh nói. Giọng điệu khiến người ta an tâm, nhưng thấy Bạch Dương và Song Tử vẫn còn do dự, anh liền quát – Tôi chỉ lo được cho một người thôi, không chạy trước thì mặc kệ các người!

Bạch Dương và Song Tử đánh mắt nhìn nhau. Cuối cùng bọn họ lựa chọn tin tưởng Xử Nữ, dù việc làm này khiến họ áy náy trong lòng. Xử Nữ ngẩng đầu nhìn, bóng dáng Hạ Vũ thấp thoáng cùng với ánh đèn pin càng lúc càng xa.

- Còn bao lâu? – Xử Nữ hỏi.

- Khoảng bảy giây. – Song Ngư ngập ngừng.

- Chân cô có làm sao không?

Nhận được cái lắc đầu của Song Ngư, Xử Nữ liền nắm lấy tay cô, kéo cô chạy thật nhanh về phía trước. Một tay kia, Xử Nữ lặng lẽ đút vào túi quần, bàn tay cảm nhận được góc bìa của quyển bút ký. Bộ não của anh nhanh chóng hoạt động.

Không biết Xử Nữ đã làm gì mà Hạ Vũ bỗng ngã nhào. Cú ngã rất mạnh, giống như có bàn tay vô hình nào đó can thiệp. Hạ Vũ muốn bò dậy, nhưng tiếp theo đó là một tiếng rên đau. Chân của cô ta bị trặc rồi! Hạ Vũ nhìn Bạch Dương và Song Tử dừng lại, còn Xử Nữ và Song Ngư đã đuổi gần tới phía sau. Cô ta mím môi, biết chắc bọn họ sẽ chẳng thèm giúp đỡ mình. Hạ Vũ từ trong túi lấy ra một chiếc gương. Cô ta chạm vào mặt gương, tức thì ánh sáng khuếch đại, cơ thể cô ta mơ hồ và biến mất hẳn.

Mọi người đều bị màn vừa rồi làm cho bất ngờ. Lần đầu tiên họ chứng kiến sự việc như vậy. Xử Nữ thấy Bạch Dương và Song Tử cứ ngơ ra, anh tức giận, chết tới nơi còn lắm chuyện.

- Chạy tiếp đi!

Trước khi bắt đầu nhiệm vụ, Nhân Mã đã thu thập thông tin về những người tham gia. Xử Nữ còn nhớ, năng lực của Hạ Vũ chính là di chuyển trong gương. Ma Kết muốn nắm rõ hơn, vì thế tự động liên lạc với người quản lý Ghost Hunter, tiến hành giao dịch thông tin. Đương nhiên sau đó, Ma Kết đã thuật lại chi tiết với mọi người. (Ngoại trừ những người mới gia nhập)

Với năng lực này, Hạ Vũ có thể di chuyển trong gương, bất kỳ loại gương nào, và chỉ cần nó không bị vỡ, cô ta chẳng sợ phải chết. Cô ta còn sở hữu vật phẩm đặc biệt riêng: một chiếc gương khảm chú. Ma chú trên gương giúp xua đuổi quỷ hồn, khi cô ta tiến vào bên trong, đồng nghĩa với việc tính mạng được bảo đảm. Nói gì thì nói, loại gương cô ta dùng, chưa phải vật phẩm cao cấp nhất, nhưng đối với những nữ quỷ tầm thường hiện tại, chiếc gương này đã đủ để bảo vệ cô ta rồi.

- Xử Nữ, tôi không ổn... - Song Ngư loạng choạng.

Từ ánh sáng mờ nhạt, Xử Nữ phát hiện hai mắt của Song Ngư đang chảy máu, ướt đẫm gò má. Xử Nữ giật mình, suýt nữa đã hét lên. Anh tưởng Song Ngư bị quỷ nhập. Để ý kỹ một chút thì không phải vậy.

- Đừng dùng năng lực nữa.

- Hay là cậu chạy trước đi...

Xử Nữ ngoảnh đầu, đèn pin rọi sáng một góc đường hầm, nữ quỷ đã bò tới nơi. Anh liếc thấy chiếc gương đang nằm trên mặt đất lóe lên vệt sáng. Mặt Xử Nữ trầm xuống. Anh không tiếng động đưa tay chạm lấy quyển bút ký.

- Xử Nữ? – Song Ngư gọi.

- Suỵt... Đừng nói nữa, tôi cõng cô.

Xử Nữ đỡ Song Ngư lên lưng, anh tiếp tục tiến về phía trước, không hề nhìn lại phía sau. Bởi vì lúc này đây, Hạ Vũ đang yên đang lành trốn trong gương, bỗng mất kiểm soát bỏ ra ngoài. Đang khi ngơ ngác vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một cánh tay khô đét tóm lấy tay cô ta. Hạ Vũ nhìn thấy gương mặt nữ quỷ kề sát mình, hai hốc mắt nó sâu thăm thẳm, máu đen rỉ ra mang theo mùi ô uế khó chịu.

- Ááááá!!!!!

Tiếng hét thê thảm vang vọng khắp đường hầm. Song Ngư ở trên lưng Xử Nữ sốt ruột ngoảnh đầu. Thế nhưng thị lực của cô hiện tại đang rất tệ. Cô nào biết Hạ Vũ đang bị hàng trăm cánh tay bấu lấy. Lũ quỷ như khát máu đã lâu, chúng nhào vào cắn xé. Máu tươi và nỗi sợ hãi kích thích sự điên cuồng của chúng. Hạ Vũ cứ như vậy, bỏ mạng tại nhiệm vụ lần này.

- Xử Nữ, cậu... - Song Ngư muốn nói gì đó, rồi lại thôi.

Quy luật khi đi săn chỉ có một, ngươi không chết thì người chết sẽ là ta. Sở dĩ Xử Nữ cứu Song Ngư, vì nhóm bọn họ đã trải qua vài nhiệm vụ trước đó, khi lòng tin tăng dần, họ sẽ dựa vào nhau để vượt qua nguy hiểm. Song Ngư không thể lên án Xử Nữ. Nếu cô mạnh hơn, có lẽ Xử Nữ đã không cần phải làm vậy...

Với vóc dáng nhỏ nhắn như nữ sinh cấp hai, việc cõng Song Ngư chạy chẳng khó khăn mấy. Tất cả các thợ săn đều có thói quen rèn luyện cơ thể, bọn họ cần một sức khỏe dẻo dai và bền chắc. Bề ngoài Xử Nữ trông thư sinh, nhưng thật ra ở Ghost Hunter, cậu là người chăm chỉ đến phòng tập nhất.

Tuy nhiên, việc hy sinh Hạ Vũ không giúp họ có thêm thời gian chạy thoát. Nữ quỷ bị máu tươi kích thích, chúng bắt đầu trở nên điên cuồng hơn, khát máu hơn. Chẳng mấy chốc, chúng đã đuổi tới nơi. Xử Nữ thở hồng hộc dừng lại, cậu lấy quyển bút ký ra, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Vút! Vút! – Đột nhiên, từ phía sau lưng Xử Nữ, những quả cầu lửa phóng ra, nhắm thẳng đám quỷ hồn. Có bóng người vọt lên, toàn thân mặc đồ màu đen, trên tay cầm một lưỡi hái. Trước sự xuất hiện bất ngờ này, Xử Nữ và Song Ngư đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

- Được cứu rồi!

***

Trong đường hầm tối om, tiếng bước chân vang lên, tạo thành chuỗi âm thanh đều đều. Cự Giải vững vàng tiến về phía trước, cô không cần dùng tới đèn pin, vì bản thân cô là "Phượng Hoàng bất tử", cô có thể tự mình phát ra ánh sáng.

Đang đi, Cự Giải bỗng nghiêng đầu, liếc nhìn đằng sau. Dù biết rằng không thể giết được cô, bọn chúng vẫn ngoan cố bám theo chờ cơ hội.

- Chậc, còn chưa chịu đi à? – Cự Giải tặc lưỡi.

Giống mọi người, Cự Giải cũng bị ngất sau trận động đất kinh hoàng kia. Khi tỉnh lại, cô chỉ có một mình. Bọn quỷ hồn rất nhanh đã tìm đến. Thế nhưng Cự Giải là ai chứ? Muốn giết được cô không dễ vậy đâu!

Sau đó, quỷ hồn bị lửa phượng hoàng thiêu đốt. Chúng không dám tấn công nữa mà bám theo cô từ nãy đến giờ. Điều này khiến Cự Giải bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cô cần gặp "người", chứ không phải "quỷ"!

Tức thì, toàn thân Cự Giải tỏa ra nguồn nhiệt lượng cực nóng. Mái tóc biến thành một màu đỏ rực, đây là kỹ năng tự thiêu đốt mình của Phượng Hoàng. Cự Giải tiếp tục bước đi, mỗi khi nhấc chân liền để lại một đốm lửa. Dù chỉ mới tiếp xúc với nguồn nhiệt, cũng đủ khiến lũ quỷ sợ đến gào thét đau đớn.

Cự Giải đang cảnh cáo chúng, khôn hồn thì biến đi. Quả nhiên chiêu này rất hiệu nghiệm, chốc lát sau, chẳng còn con quỷ nào dám bám theo Cự Giải nữa. Lúc này, Cự Giải mới thu lửa, mái tóc đỏ trở về màu sắc cũ. Vẫn rất bình thản, Cự Giải tiếp tục đi tìm những người khác.

***

Trái ngược với Cự Giải và nhóm Xử Nữ, Bảo Bình và Thiên Bình may mắn tụ họp chung một chỗ. Cô gái nhỏ này sở hữu món bảo bối cực kỳ lợi hại. Dựa vào "la bàn âm dương", hai người xác định được phương hướng, vạch đích càng lúc càng gần.

- La bàn này có tìm được người sống không? – Thiên Bình bỗng hỏi.

- Hả? – Bảo Bình ngơ ngác, anh trai này bị làm sao vậy?

Ngẫm lại, Thiên Bình cảm thấy mình nói sai. Tất cả bọn họ đều đã chết rồi, vì thế không tính là "người sống" được. Anh vội chữa lời:

- Ý anh là, có tìm được những người kia không?

- Anh Thiên Bình à... - Bảo Bình than ngắn thở dài – Anh bị làm sao vậy? La bàn để xác định phương hướng, chứ không phải để tìm "trẻ lạc"!

Thiên Bình vỗ trán. Chết thật, sao anh lại quên mất kiến thức cơ bản này. Từ nãy đến giờ, Thiên Bình vẫn luôn phân vân. Nếu cứ tiếp tục đi theo hướng dẫn của la bàn, rất có khả năng chạm mặt con quỷ mạnh nhất trong nhiệm vụ này. Bằng với hai người, thẳng thắn mà nói, thật khó giành lấy chiến thắng. Vấn đề là họ đi nãy giờ cũng không gặp được những thành viên còn lại.

Đi không được, dừng cũng không xong. Bây giờ phải làm sao cho vẹn cả đôi đường đây? Thiên Bình cứ băn khoăn mãi, vì thế mà bộ não bị trì trệ, mới hỏi mấy câu hỏi vớ vẩn kia.

- Nhanh chân lên! Biết đâu mọi người đang chờ chúng ta! – Bảo Bình thúc giục.

Thiên Bình nghĩ Bảo Bình nói cũng có lý. Anh vươn tay, nắm lấy thánh giá đeo trước ngực, lòng đầy bất an đi theo Bảo Bình. Anh linh cảm chờ đợi họ phía trước là sóng to gió lớn, nhưng không vì thế mà anh khuất phục được.

***

Trở lại với nhóm Xử Nữ. Bọn họ đang chứng kiến một màn hành động cực kỳ đã mắt. Dưới sự hỗ trợ của Ma Kết, Bạch Dương hồi phục năng lượng, cậu thành thạo tấn công bằng những quả cầu lửa. Mức độ chính xác đã đạt khoảng tám mươi phần trăm. Nhiệm vụ thôn X tuy rằng khó nhằn, nhưng đổi lại Bạch Dương dần dần nâng cao kỹ năng, tự tin cũng tăng hẳn.

Cùng lúc đó, Thiên Yết cả người tản mát ra làn khói đen, hơi thở lạnh lẽo. Anh cầm lưỡi hái, hễ gặt tới đâu thì lập tức khiến quỷ hồn hóa thành tro bụi. Dưới bộ dạng này, trông Thiên Yết chẳng khác gì tử thần đến từ địa ngục. Vừa làm người ta thấy sợ hãi, đồng thời cũng kính nể vô cùng.

Ma Kết ở phía sau hỗ trợ tiếp sức, bên cạnh đó tạo ra một lớp lá chắn bảo vệ cho Bạch Dương và Thiên Yết. Cái cách anh điều khiển những lá bùa phát ra ánh sáng vàng vây xung quanh hai người họ thật là nhuần nhuyễn, không hổ là "phong ấn pháp sư" mạnh nhất Ghost Hunter.

- Đây là bản lĩnh thật sự của các tiền bối... - Song Tử há hốc mồm ngạc nhiên.

Cảnh tượng này đối với Song Ngư mà nói đã rất quen thuộc. Ai cũng biết, nếu ba người Song Ngư, Ma Kết, Thiên Yết hợp tác, nhiệm vụ chắc chắn thành công. Thế nhưng Song Ngư chưa bao giờ cảm thấy kiêu ngạo vì điều này. Bởi lẽ trong số họ, Song Ngư yếu nhất. Cô không sở hữu năng lực tấn công hay phòng thủ. "Đôi mắt âm dương" của cô chẳng thể tổn thương được quỷ hồn. Lý do mà Song Ngư được ở tầng mười ba chính là vì... cô đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ.

Khách sạn Ghost Hunter xếp hạng theo số lượng nhiệm vụ đã hoàn thành, tương đương với tỉ lệ sống sót cao. Vừa rồi cận kề nguy hiểm, vô dụng như cô vẫn vượt qua được. Phải công nhận một điều rằng, mạng Song Ngư rất lớn. Nếu lúc còn sống cô cũng may mắn như vậy thì tốt quá. Đang suy nghĩ lung tung, bỗng có chiếc khăn chìa ra trước mặt cô.

- Mau lau đi, có đau lắm không? – Nhân Mã quan tâm hỏi.

Suýt nữa quên mất. Mắt của Song Ngư vừa rồi đã chảy máu. Chắc bây giờ trông cô rất đáng sợ.

- Cảm ơn.

- Xin lỗi, đến muộn quá...

Tâm tính Nhân Mã vốn hiền lành, lại ưa giúp đỡ người khác. Cậu được các thành viên trong nhóm quan tâm lẫn yêu mến. Thế nhưng, không một ai biết lý do vì sao Nhân Mã lại chết. Bề ngoài cậu là người vui vẻ, hoạt bát và năng động. Còn bên trong ra sao... mãi mãi là một điều bí ẩn.

- Không đâu. – Song Ngư lắc đầu - Cậu đã dẫn mọi người đến đây cứu chúng tôi.

- Cảm kích gì để sau nói tiếp đi! – Thiên Yết bỗng chen ngang, khuôn mặt anh ta có vẻ bực bội – Em nghĩ gì mà để mắt chảy máu như vậy? Muốn bị đui luôn sao?

Thiên Yết bình thường ít nói, tính tình xa cách lạnh nhạt. Riêng đối với những người thân thiết trong nhóm thì ngược lại rất quan tâm. Thỉnh thoảng, anh sẽ đi trêu chọc cô nhóc Bảo Bình, có lúc lại muốn gây sự với Xử Nữ. Sau khi cùng nhau vượt qua cửa ải sống chết biết bao nhiêu lần, bọn họ từ những tay mơ trở thành lão làng như hiện tại, Thiên Yết và những người kia đã sớm coi nhau như một gia đình.

Song Ngư hiểu điều này. Vì thế cô cảm thấy tự ti khi mình quá vô dụng. Cô đưa tay chạm vào mi mắt, khổ sở nói:

- Biết làm sao bây giờ... em chỉ có thể thay thế mọi người "quan sát" mà thôi.

- Được rồi. Ở đây đã giải quyết xong, chúng ta đi thôi. Muốn trách móc gì để sau hẳn nói tiếp! – Ma Kết lên tiếng.

- Mọi người mau theo em! – Song Ngư nói.

Thiên Yết phát hiện một con ngươi của Song Ngư đã chuyển sang màu trắng, anh lại tiếp tục nổi nóng.

- Đừng có dùng năng lực nữa!

Song Ngư chẳng thèm quan tâm. Đôi mắt âm dương này chính là máy quét hữu hiệu nhất. Cô phải mau chóng kết thúc nhiệm vụ này, cùng mọi người trở về Ghost Hunter!

MLSuiteť?/��L

Danh sách chương: